|
Ai đi bờ đắp một mình Phất phơ chiếc áo giống hình phu quân
Ai đi đâu đấy hỡi ai Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm
Ai đi muôn dặm non sông Để ai chứa chất sầu đong vời đầy
Ai đi sục sịch ngoài hàng dưa Phải chăng chú thợ mộc với cái cưa cái bào Ai đi sục sịch ngoài hàng rào Phải chăng chú thợ mộc với cái bào cái cưa
Ai kêu là rạch, em gọi là sông Phù sa theo nước chảy mênh mông Sông ơi, thấm mát đời con gái Chẳng muốn lià sông, chẳng muốn lấy chồng
Ai làm cho bướm lìa hoa Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng
Ai ơi chí ở cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai Dù ai nói Đông nói Tây, Ta đây vẫn vững như cây giữa rừng
Ai ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành
Ai ơi ừng bỏ ruộng hoang Bao nhiêu tấc ất tấc vàng bấy nhiêu
Ai về có nhớ ta chăng Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
Anh đi ba bữa anh về Rừng sâu nước độc anh đừng ở lâu
Anh em bốn bể là nhà Người dưng khác họ vẫn là anh em
Anh ơi đi lính cho Tây Con dại cả bầy bỏ lại ai nuôi
Anh ơi uống rượu thì say, Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo
Anh tỷ như phận anh Chẳng thà ở lều tranh Như thầy Tăng, thầy Lộ Cũng không ham mộ, Như Vương Khải, Thạch Sùng Đạo người giữ vẹn, bần cùng sá chi
Anh về bán ruộng cây da Bán cặp trâu già, mới cưới đặng em.
Anh về đếm hết sao trời Em đây kết tóc ở đời với anh
Ăn lắm thì hết miếng ngon Nói lắm thì hết lời khôn hóa rồ
Ăn đong cho đáng ăn đong Lấy chồng cho đáng hình dong con người
Ai cũng tưởng bậu hiền Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai
Ai buồn ai khóc thiết tha Tui vui tui cũng chan hoà giọt châu
Ai đem con sáo sang sông Để cho con sáo sổ lồng bay cao
Ai đi đường ấy hỡi ai Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm Tìm em như thể tìm chim Chim bay biển Bắc, đi tìm biển Đông
Ai làm Nam Bắc phân kỳ Cho hai giòng lệ đầm đìa nhớ thương
Ai mà nói dối cùng ai Thì trời giáng hạ cây khoai giữa đồng Ai mà nói dối cùng chồng Thì trời giáng hạ cây hồng bờ ao
Ai nhứt thì tôi đứng nhì Ai mà hơn nữa tôi thì thứ ba
Ai ơi chơi lấy kẻo già Măng mọc có lứa người ta có thì Chơi xuân kẻo hết xuân đi Cái già sòng sọc nó thì theo sau
Ai ơi chớ nghĩ mình hèn Nước kia dù đục lóng phèn cũng trong
Ai ơi chớ vội cười nhau Cười người hôm trước hôm sau người cười
Ai ơi đã quyết thì hành Đã đốn thì vác cả cành lẫn cây
Ai ơi đã quyết thì hành Đã đan thì lặn, tròn vành mới thôi
Ai ơi đừng lấy học trò Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm Hay nằm thời có võng đào Dài lưng thời có áo chào nhà vua Hay ăn thời có gạo kho Việc gì mà chẳng ăn no lại nằm
Ai ơi đừng lấy pháo binh Nửa đêm nó bắn rung rinh cái giường
Ai ơi ở chí cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai
Ai phụ tôi có đất trời chứng giám Phận tôi nghèo, tôi không dám phụ ai Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài Ai dè giếng cạn, tiếc hoài sợi dây
Ai về ai ở mặc ai Áo dà ở lại, đến mai hãy về
Ai về Bình Định mà coi Đàn bà cũng biết múa roi, đi quờn
Ai về em gởi bức thơ Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao Non kia ai đắp mà cao Sông kia, biển nọ ai đào mà sâu
Anh buồn có chỗ thở than Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya
Anh đánh thì em chịu đòn Tánh em hoa nguyệt mười con chẳng chưà
Anh đã có vợ hay chưả Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào Mẹ già anh ở nơi nao Để em tìm vào hầu hạ thay anh
Anh đâu phải mê bông quế mà bỏ phế cái bông lài Quế thơm ban ngày, lài ngát ban đêm
Anh đi đường ấy xa xa Để em ôm bóng trăng tà năm canh Nước non một gánh chung tình Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng
Anh đi em một ngó chừng Ngó sông sông rộng, ngó rừng rừng sâu
Anh đi em một ngó chừng Ngó trăng trăng lặn, ngó rừng rừng sâu
Anh đi, em ở lại nhà Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ Lầm than bao quản muối dưa Anh đi, anh liệu chen đua với đời
Anh đi kiệu lộng ba bông Bỏ em cấy lúa đồng không một mình
Anh gặp em hồi đứng bóng đang trưa Trách trời sao vội tối, anh chưa phân cạn lời
Anh Hai, anh tính đi "mô" ? Tôi đi chợ Tết, mua khô cá thiều
Anh hít cái bông bưởi, anh còn hửi cái bông cam Anh thích nấm tràm, anh lại ham nấm mối
Anh lấy được em bỏ công ao ước Em lấy được anh thoả dạ ước ao
Anh mau thức dậy học bài Mong cho anh sớm thành tài Trước làm đẹp mặt nở mày mẹ cha Sau là không phụ tình ta bao ngày
Anh này rõ khéo làm ăn Đi cày chẳng biết, chít khăn mượn người
Anh nói với em nhiều tiếng thâm trầm Nằm đêm nghĩ lại nát bằm lá gan
Anh ơi anh ở lại nhà Thôi đừng vui thú nguyệt hoa chơi bời Còn tiền kẻ rước, người mời Hết tiền, chẳng thấy một người nào ưa
Anh ơi em chẳng lấy đâu Anh đừng cạo mặt, nhổ râu tốn tiền
Anh ơi nơm cá xong chưa Xuồng em neo đợi chờ trưa anh về
Anh say rượu ngày mai sẽ tỉnh Kẻ say tình, mãi không tỉnh đâu em
Anh thương em, thương quấn thương quít Anh bồng ra gốc mít, anh bồng khít gốc chanh Anh bồng quanh đám sậy, anh bồng bậy vô mui Anh bồng lui sau lái, anh bồng ngoáy trước mũi
Anh thương em trầu hết lá lươn Cau hết nửa vườn, cha với mẹ nào hay Dầu mà cha mẹ có hay Nhứt đánh nhì đày, hai lẽ mà thôi Gươm vàng để đó em ôi Chết thì chịu chết, lià đôi anh không lià
Anh về đô thị hôm nao Gió lay cây choại, lệ trào mi em
Anh về em chẳng dám đưa Hai hàng nước mắt như mưa tháng mười
Anh về làm rể ăn cơm với cá Em về làm dâu ăn rau má với rạm đồng
Anh với em mà tựa vai kề Nay dù em có lạc Sở sang Tề Thì em cũng nên gởi thơ về 1 lá đặng cho anh hay
Áo anh đứt chỉ đường tà Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu
Ăn được, ngủ được là tiên Không ăn không ngủ, mất tiền thêm lo
Ăn sao cho được mà mời Thương sao cho được vợ người mà thương
Ăn cây sung ngồi gốc cây sung Lấy anh thì lấy, nằm chung không nằm
Ăn tàn ăn mạt, ăn nát cửa nhà Con gà nuốt trộng, cá bống nuốt tươi
Ăn trái nhớ kẻ trồng cây Uống nước nhớ người đào giếng
Ầu ơ... Anh về bán đất cây da Để khuya em đắp gió Tây lạnh lùng
Ầu ơ... Bồng bống bông bông Lớn lên con phải cố học hành Học là học đạo làm người Con đừng lêu lổng kẻ cười người chê
Ầu ơ... Cháu ơi cháu ngủ cho lâu Mẹ cháu đi cấy đồng sâu chưa về Chừng về bắt được con cá trê Tròng cổ mang về bà cháu mình ăn
Ầu ơ... Chim quyên lẻ bạn, than thở một mình Bây giờ mình lẻ bạn (ơ) 1 mình, mình thở than
Ầu ơ... Em tôi khát sữa bú tay Ai cho bú thép ngày rày mang ơn
Ầu ơ... Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng Về sông ăn cá về đồng ăn cua
Ầu ơ... Má ơi đừng đánh con đau Để con hát bội làm đào má coi
Ầu ơ... Mẹ ơi đừng đánh con đau Để con bắt cá hái rau mẹ dùng Bắt cá, cá lội trên đàng Hái rau rau héo, hỏi sao mẹ dùng hả con?...
Ầu ơ... Mười hai giờ kiểng đổ nhà thờ Sao anh không học đặng nhờ tấm thân?
Ầu ơ... Quạ kêu nam đáo nữ phòng Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương Liệu bề đát được thì đương Đừng gầy rồi bỏ thói thường cười chê
Ầu ơ... Ví dầu cá bống đánh đu Tôm càng hát bội, cá thu cầm chầu
Ầu ơ... Ví dầu cá lóc nấu canh Bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm
Ầu ơ... Ví dầu tình bậu muốn thôi Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra Bậu ra bậu lấy ông câu Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu Kho tiêu kho ớt kho hành Kho ba lượng thịt để dành mẹ ăn
Ầu ơ... Ví dầu ví dẫu ví dâu Ví qua ví lại ví trâu vô chuồng
|